Tháng Tư 22, 2012 at 12:37 sáng (Uncategorized)


adopt your own virtual pet!

Liên kết tĩnh Để lại phản hồi

Thông báo

Tháng Bảy 18, 2011 at 5:08 sáng (Uncategorized)

Ta đã về nga, haha *né dép* Ta biết ta đã lặn rất lâu a, tại cái mùa hè nóng bức làm ta lười ườn oài ra.
Ưm, ta nói ngắn gọn nhá, ta quyết định sẽ sang ăn nhờ ở đậu nhà bợn Tiêu Dao Tử nga. Yên tâm là Atula vẫn sẽ được làm tiếp, ngoài ra ta tính mần thêm project mới

Ngoài ra ta khuyến cáo trẻ em dưới 18 tuổi, hay hủ nữ dưới  2 năm kinh nghiệm đừng sang la liếm làm gì, bởi vì sở thích tao nhã  của nàng Tiêu Dao là edit H văn nga. còn bệnh hơn các cụa ta nữa.

Thế nhá sang cắm cọc ở bên đấy na.  Nga, quên link ây http://tieudaotu.wordpress.com/

Liên kết tĩnh 1 phản hồi

Qùa mừng sinh nhựt bợn cocacola0106

Tháng Năm 28, 2011 at 8:23 sáng (Uncategorized)

Vầng dư đã hứa, đây là quà sinh nhật sớm cụa bạn cocacola, hậy, thời gian eo hệp nên quà cũng hêm to lớm, thâu thì tấm nòng là chính nhĩ.

(Đoản văn) Đấu hung ác

Tác giả: Đào Phù
 
Dịch: QT kaka

Edit: Dạ Yến
(1) Bành gia địa lao.

“Sa trại chủ, không nghĩ tới có ngày ngươi cũng rơi vào tay ta”

“Hắc, Bành bang chủ cứ ra tay,nếu ta nhíu mày một chút, sẽ không tính là nam tử hán”

“Đủ kiên cường! Người đâu, may đem dây xích sắt tới trói chặt Sa trại chủ của chúng ta lại, ai………..Treo cao thêm chút nữa, tiết kiệm thời gian hắn đứng dậy giãy giụa, khiến ta phân tâm”

“Ngươi…”

“Xong, các ngươi lui ra đi, nể mặt mũi của Sa trại chủ, quần áo tự ta thoát, ha ha ha……”

 ”Ngươi, ngươi muốn làm cái gì?”

“Làm gì? Ngươi sợ sao? Ai, bây giờ mới nhìn ra, dáng người của Sa trại chủ quả không sai nha. Trên giường cũng mê đảo không ít mỹ nhân rồi?”

“Họ Bành, ngươi cái này……..Di? Ngươi cầm roi làm gì?”

“Ha ha ha, Sa trại chủ còn theo ta giả bộ hồ đồ, ngươi yên tâm, trước tiên ta sẽ không xát nước muối, dù sao thì bị thương rồi nước muối mới có tác dụng”

“Ta thật sự…”

(2) Một lúc lâu sau

“Thế nào, Sa trại chủ? Bữa tiệc roi đủ thống khoái a? Ngươi yên tâm, quần áo một lần nữa cho ngươi mặc, chờ gia nhân xuống, sẽ chứng kiến được uy phong lẫm lẫm trại chủ nhất danh.”

“…..Ngươi chờ”

(3) Nửa tháng sau, Sa trại địa lao.

“Hắc hắc hắc “

“Cười cái gì? Bất quá chủ quan thất thủ, nửa thangd trước không biết ai xin ta dừng tay.”

“A, Bành bang chủ đã đề cập, ta không có qua có lại là không đúng rồi”

“Cắt, ta mà sợ sao?”

“Tốt lắm, các ngươi cột xong thì ra ngoài, không cho phép lưu lại. Chúng ta phải để mặt mũi cho Bành bang chủ”

“Hừ”

“Bành bang chủ dáng người cũng không sai a…….Ân, đứng dậy sờ rất tiện tay”

“Muốn đánh cứ đánh, không cần ở đó nhiều lời. Đợi chút, lần trước ta đâu có thoát quần ngươi! Vương bát đản, ngươi đang sờ ở đâu đấy?”

“Hừ …….Roi da có là gì? Chỉ vài ngày không đánh bạc được thôi, ta thông cảm Bành bang chủ, như vậy khi cùng thuộc hạ gặp lại, sẽ uy phong lẫm lẫm a”
“Đi đại gia ngươi, cởi bỏ thế này ai còn uy phong được? Không đúng! Ngươi là đồ cầm thú không phân biệt sống mái. A…”

“Nếu cảm thấy thống khoái, chỉ cần kêu lên”

“Ngươi, ngô…….Ngươi nằm mơ.” (sao H lại súc tích thế nhở)

(4) Một tháng sau, Bnàh gia địa lao.

“Họ Sa, ngươi rửa sạch chờ chết đi”

“Bành bang chủ, oan oan tương báo đến khi nào, chi bằng chúng ta…”

“Hiện tại hối hận cũng đã chậm. Lui ra ngoài, tất cả lui ra ngoài.”

(5) Nửa nén hưong sau.

“Ân…..A……….A”
“Họ Sa vương bát đản, ngươi tên gì?”
“Vừa rồi Bành bang chủ nói nếu thống khoái có thể kêu to”

“Ngươi,ngươi………..Ngươi không biết liêm sỉ……….Cầm thú, lại tới!”

“Ngươi làm cái gì? Người khác không….”

“Câm miệng, người tới, chết đaau rồi. Mang roi da nước muối tới. Ta co chết ngươi.”

(6) Nửa tháng sau, Sa trại địa lao

“Bành bang chủ, chúng ta lại gặp mặt”

“Hừ”

“Quy củ cũ?”

“Ta sợ cái gì? Tuỳ tiện”

“Ha ha ha, như thế rất tốt. Thành, các ngươi ra ngoài đi”

(7) Một nén hương sau

“Ân….A……A”

“Như thế nào, ngươi cảm thấy thống khoái?”
“Lão tử thống khoái cực kì”

“Tốt, chúng ta đổi địa phương khác”

(8) Một lúc lâu sau, Sa trại trại chủ phòng ngủ

“Bành bang chủ sao lại không kêu?”

“Lão tử co chết ngươi”

 
~~~~~~~~~~~~~Hoàn~~~~~~~~~~~~
Hê hê, anh ý “co” cái gì mọi ngừi tưởng tượng nga.

 

Liên kết tĩnh 5 phản hồi

Atula vương đích nam nhân- Đệ nhị thập tam chương

Tháng Năm 25, 2011 at 4:34 sáng (Uncategorized)

Liên kết tĩnh 2 phản hồi

Atula vương đích nam nhân- Đệ nhị thập nhị chương

Tháng Năm 20, 2011 at 8:25 sáng (Atula vương đích nam nhân)

Atula vương đích nam nhân

Tác giả: Thất Huyền

Dịch giả: QT kaka

Edit: Dạ Yến

Đệ nhị thập nhị chương: Tình hải cuồn cuộn, dục đào trời.

“Nhìn bộ dạng dâm đãng của ngươi, thực thoải mái ma?”

“Ngươi…………”

“Ta cái gì? Tất cả đều là trước kia ngươi dạy ta”
“Không biết xấu hổ, lúc trải qua loại sự này, ta căn bản không biết làm thế nào cho đúng”

“Không biết xấu hổ? Không biết? Hảo……….hảo, ngươi thật biết cách gian dối. Như thế nhiều năm, không phải ngươi nói muốn bế quan luyện thần công giết chết ta sao, ta xem võ công của ngươi như thế nào cũng không dài, nhưng bổ sự câu hồn đoạt phách người khác lại tăng không ít. Ngươi ở dưới thân Bà Trĩ cũng kêu như vừa rồi đi, ngươi này dâm phụ.” Atula càng nói càng sinh khí, cuối cùng đôi mắt kia lại như muốn phun lửa.

Trương Chiêu Trạch không biết vì sao ngữ khí của quái nam này lại oán hận như vậy, bọn họ hẳn là không biết nhau nha, vậy mà hắn cứ cảm thấy bản thân tựa  như người vợ léng phéng ngoại tình bị bắt gian tại giường. Không, hắn là nam, hẳn phải là trượng phu đi tìm của lạ mới đúng. Không đúng, không đúng, cũng không đối. Trời!!!! Hắn loạn nhớ tới cái gì, bọn họ hẳn là không quan hệ mới đúng. (đoạn này ta hêm hỉu mấy, chém thành bão zồi, nàng nào đọc bản gốc mà có gì muốn sửa thì cứ nói a)

“Ta không hiểu ngươi nói cái gì, ta khẳng định ngươi nhận sai người. Nếu không có việc gì, ta phải đi.”

“Còn muốn chạy? Nằm mơ”

Nói xong Atula cởi hắc bào, để lộ thân hình tinh tráng rắn chắc, Trương Chiêu Trạch nhìn qua đã thấy khủng bố, thực hoài nghi bản thân nếu bị nam nhân làm cái gì a cái gì, thì có thể thấy ánh dương ngày mai không.

Nhìn đến mãnh nam trên giường, Trương Chiêu Trạch nguyên bản sợ tới vô lực mọc lên được một chút sức, té nhào xuống giường, lại bị một cánh tay mạnh mẽ lôi lên, mặc hắn cào cấu thế nào cũng vẫn ngã tới một cái lồng ngực ấm nóng cứng rắn.

Nhìn nam nhân hé ra gương mặt tuấn tú lạnh băng, Trương Chiêu Trạch khinh hoảng hồ ngôn loạn ngữ:” Ngươi……..Ngươi……..Ta cảnh cáo ngươi, không được làm bậy, ta còn muốn cưới lão bà.”

Atula nghe không hiểu Trương Chiêu Trạch nói lão bà là cái gì, rõ ràng đưa hắn đặt dưới thân, lại dùng khẩu ngăn chặn cái miệng nhỏ nhắn đang lải nhải. Cái lưỡi mang chút tinh dịch dịch nồng nàn cay đắng bò lên đôi môi đinh hương, bàn tay to vừa khiên Trương Chiêu Trạch dục tiên dục tử tiếp tục vươn lên dùa bỡn khoả hồng anh trước ngực hắn, không ngừng xoa nắn chà đạp.

Trương Chiêu Trạch hướng bàn tay lớn ngăn chặn, sao biết vừa mới vươn liền bị khấu trên đỉnh đầu, tiếp theo còn bị hồng sa trói chặt ở đầu giường.

“Ngô………Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”

“Ngươi nói?”

Này thối gia hoả này luôn miệng kêu hắn dâm đãng, kết quả không phải vì hắn trêu sao. Thực sự là tức chết đi được, sớm biết thế hắn không tiến hoàng cung, không chiếm cái vòng cổ kia. Bà Trĩ có tiền như vậy, hắn còn tiếc cái gì tiểu tiện nghi. Trời a~ Hắn cư nhiên vì cái vòng cổ mà hại mất thân.

Đương Atula đang bài trừ tất cả chướng ngại, lại tách cặp đùi trắng tuyết ngọc của Trương Chiêu Trạch, cúi xuống thân, nhằm ngay đôi môi đỏ mọng kiều diễm ướt át mà triền miên.

Hai tay không ngơi nghỉ, một tay bắt lấy ngọc hành vừa bị ngược đãi, từ trê xuống dưới, hung hăng chà sát, một tay trườn xuống đoá cúc hoa mật ngọt, ý đồ không rõ chậm rãi ma sát, từng giọt từng giọt tao lộng nếp nhăn ở nơi đó, tiếp theo một chút dùng sức sáp nhập, chậm rãi trừu tống.

“Ngô……….Ân……….” Trương Chiêu Trạch khó chịu khẽ nói một tiếng, nhưng vẫn có 99 % chỗ đau đều bị hôn, một chút cũng không phát ra được. Vì giảm bớt một chút cơn đau tê tâm liệt phế ( thấu gan ruột nôm na là thế ), hắn ở dưới thân Atula vặn vẹo thắt lưng, ý đồ né tránh.

Bởi vì hai người thân cận quá, cho nên thời điểm hắn tả hữu (trái phải) vặn vẹo, không phải sát tới tay mà chính là đụng tới thắt lưng, đùi còn không nghĩ đảo qua hạ thân lửa nóng của nam nhân, kết quả phản kháng lại giống như câu dẫn, sự ẩn nhẫn của Atula hết sức căng thẳng, giống như núi lửa không thể vãn hồi.

Buông lỏng đôi môi đỏ mọng khiến hắn tham luyến, ngay sau đó, Atula một phen thao khởi đùi ngọc mĩ nhân, nóng bỏng nhằm ngay yêu trì cúc hoa.

“A” Lớn tiếng hét thảm, thân thể mềm mại của Trương Chiêu Trạch kinh động run lên, hé ra gương mặt nhỏ nhắn đau đớn đến trắng bệch, Atula tính khí cực đại đã vọt vào nhuỵ hoa của hắn.

Chính thật bởi vì rất đau, hoa cung cấp lui, cực đại vọt tới một nửa, sẽ thấy không thể tiến thêm một phân hào nào nữa.

Atula đành phải tiếp tục lấy ngón tay khiêu khích ngọc hành khéo léo, đợi cho Trương Chiêu Trạch thoáng thả lỏng, kia giống như thiết sử nóng bỏng dùng sức đâm vào (đừng hỏi “kia” là gì nga) . Tiểu huyệt mềm mại vốn hồi lâu bị chạm qua, lại thêm Atula động tác mạnh mẽ, Trương Chiêu Trạch khuôn mặt nhỏ nhắn đau đến biến từ bạch thành tử. (từ trắng sang tím)

“A a a……….Đau quá………….Đau a……………Đau đau……………Đau”
Đau quá a, thật sự là rất đau!!!!Này ngươi muốn cưỡng gian mưu sát sao?

“Ô……..Đau quá…………Ngươi mau đi ra……………..Ô ô………..”

Cư nhiên lần trước cùng cuồng tính dục còn đau hơn. Nha, lại muốn động, muốn hắn đau chết sao?

Ta chết đây (kéo thêm được một số nàng đi cùng do mất máu zồi *bụm mỏ*)

Liên kết tĩnh 4 phản hồi

Kế hoạch mùa hè

Tháng Năm 17, 2011 at 7:21 sáng (Uncategorized)

Kế hoạch mùa hè

Vầng, như các bạn đã biết mùa hè đã tới, Dạ Yến Các của ta cũng nên chuyển sang trạng thái mới, có một số điều ta mún chia sẽ nga:

~~~~~~~~Tiến độ Edit~~~~~~~~~~~

- Hè rồi, ta đương nhiên không thể lấy cớ học bài để ôm lap được nữa.

- Hơn nữa, ta đã lên sắn kế hoạch ăn chơi đàn đúm, học thêm, làm thêm….. nói chung là rất nhiều (ham hố mà, năm sau hết chơi rồi )

=====> Nói chung vì nhiều lí do, tiến độ sẽ chậm hơn hồi trước, dưng mờ ta cam đoan sẽ mần ít nhất mỗi tuần 1 chương.

~~~~~~~~~~Tác phẩm Edit~~~~~~~~~~

- Đát kỷ: Hầy, dạo gần đây ta phát hiện có Blog đã edit Đát Kỷ zồi, tới tận chương 35 thì phải, người ta làm vừa nhanh vừa hay. ta không còn hơi ham hố, zậy đến chương 5 ta sẽ drop nga.

- Sửu nô nhi: Đầu tiên, vì nó là bộ đầu tiên ta mần, có ý nghĩa tinh thần to nhớn. Thứ hai, nó ngắn hơn Atula nhìu, kết cũng dất chi He chứ. => Ta sẽ típ tục làm típ, cho dù nó không hợp với sở thik cụa ta lắm (Đại thúc thụ, niên hạ công, nhất thụ đa công … =)) )
Tuy nhiên, do hè ýt thời gian edit nên nó sẽ được gác lại đến khi vào học  ta sẽ mần típ.

- Atula vương : Đương nhiên đây là bộ tập trung chủ lực của ta rồi, không cần nói thêm gì ha.

~~~~~~~~~~~~~Pass và bản Word~~~~~~~~~~~~~~

- Pass: Ta thấy nhiều người set pass để bảo vệ ” con ” mềnh, cơ mà set zồi lại gợi ý pass và shảe Word thì set có tác dụng gì. Thế nên ta sẽ hêm đặt pass âu ( trừ H văn nga )

- Word: Cái này xin tha thứ cho ta, vì ta nghĩ mềnh hêm edit nguyên bộ Atula nên âu có lưu, với cả ta mù tin, chã být làm thế nào, Zậy nên *cười ngu* ta sẽ hêm share nha.

~~~~~~~~~~~~~~ Linh tinh nữa~~~~~~~~~~~~~~“

- Yên tâm ta sẽ hêm sết pass lâu âu, sau 7- 14 ngày ta sẽ tháo mà. Dưng mờ ta hay quên lắm, các nàng phải hảo hảo nhắc ta nga.

- Nàng nào có sinh nhật hãy báo cho ta, ta sẽ tặng chương nga.

-Cúi cùng, ta có điều này mún nhờ nha. Các nàng có být nhân vật trong hình là ai hêm  ak

gợi ý: Odagiri

Phần thưởng là pass nga. Ta nói, ta tiếp tục phát hiện chương H cụa Âtula nga. =)) thế là xôi thịt có tận tới 3 lần, hảo hảo chờ nga.

Liên kết tĩnh 8 phản hồi

Atula vương đích nam nhân- Đệ nhị thập nhất chương

Tháng Năm 15, 2011 at 1:40 chiều (Atula vương đích nam nhân)

Atula vương đích nam nhân

Tác giả: Thất Huyền

Dịch giả: QT kaka

Edit: Dạ Yến
Đệ nhị thập nhất chương: Xuân vũ vô lực, mềm nhũn (cái tên nói lên tất cả *cười gian 3 tiếng* )

“Ngô………..Đau quá”

Trương Chiêu Trạch bị rơi hết ba hồn bảy vía, thân hình rơi xuống chiếc giường khắc kim hoa, mũi nhở xinh bị va đập mạnh khiến hắn la hét liên tục.

“Ngươi sao có thể trở về? Ta đã đem yêu tộc giết sạch rồi mà”

Cái gì a? Trở về? Giết sạch? Hắn đang nói cái gì?

Trời ~ Nam nhân này ánh mắt thật khủng khiếp~ Vì sao cứ như vậy nhìn hắn, mặt hắn có gì sao? Hay hắn giống cừu nhân của nam nhân này?

Nhìn bóng đen chậm rãi lớn dần, yêu mị tử mâu hiện lên một tia khủng hoảng, Trương Chiêu Trạch không dũng cảm, hướng giường lớn chạy trốn.

Atula ôm đồm chế trụ cổ chân Trương Chiêu Trạch, một phen kéo qua, hồng sa dưới thân lập tức tung khởi về phía trước, bóng loáng tinh xảo đùi đối lập với màu đen khăn phủ giường, tựa như hai phiến gợi tình bạch xà.

“A! Ngươi làm gì ma? Chân đau quá, mau buông ra”

Ngón tay ngọc dùng sức muốn kéo bàn tay nắm lấy chân mình bài khai, nhưng vô luận hắn cố gắng sao cũng đều phí công, tiếp theo hắn thấy hạ thân chợt lạnh, liền bị người bay qua thân, nhảy vào giường. Ngọc mông trắng tuyết mượt mà cũng bị người ta nhấc lên.

“Thế nhưng mặc thành như vậy, ngươi này dâm đãng yêu tinh” Atula chửi nhỏ một tiếng, tiếp theo một ngụm hướng cặp môi phấn hồng táp một miếng.

Trương Chiêu Trạch đau đớn “A…” một tiếng, chuyển thắt lưng muốn trốn, Atula giữ chặt hồng sa trên thân hắn kéo trở về, lúc đó hồng sa đã muốn rách phân nửa, chỉ còn sót lại vài mảnh trên Trương Chiêu Trạch mảnh khảnh hông, trên màu đen, một thân tuyết ngọc ở hồng sa gian như ẩn như hiện, hết sức yêu mị.

Atula xích mâu như hoả, hít một ngụm lương khí, hai tay gắt gao tách cặp đùi tròn thon dài, cúi đầu, bạc môi hướng cúc hoa xinh đẹp táp tới.

“A…….Không cần……….Đau” Trương Chiêu Trạch cặp môi thơm khẽ nhếch mở.
Những nếp nhăn trên đoá cúc hoa bị răng cắn chảy máu, ôn hoạt ngọn lửa lại liếm đi lên.

Dần dần bạc môi cùng ngọn lửa trằn trọc hút mạnh, một chút thuỷ quang chảy ra, tản mát hương vị mê người. Cuối cùng ngọn lửa không chịu nổi sự mời gọi của đóa cúc diễm, mmotj chút vương trong đó, cuồng loạn mấp máy.
Cảm giác giống như một vật thể lạ mềm mại xâm nhập trong cơ thể, Trương Chiêu Trạch trong lòng chấn động, tầng hơi nước trong hai mắt đại tăng, cái miệng nhỏ nhắn thở dốc.

“Ngô…………Không……….Aa…………”

Vì tránh né cảm giác quái dị này, Trương Chiêu Trạch vươn hai tay dùng sức đi về phía trước, nhưng mông ngọc bị người ta nắm lấy, vô luận hắn cố gắng ra sao đều không tiến nổi một bước, mười ngón tay bấu chặt khăn trải giường, tử mâu ma mị hơi nước càng nhiều, cuối cùng nước mắt tuôn như mưa.

“Aa………….Không………..Không cần……….Ân a…………….A a a……”

Đương Trương Chiêu Trạch đau khổ cùng khó nhịn dần dần tăng nhiệt độ, bàn tay của Atula lại nhiễu trước thân hắn, lần mò vuốt ve hạ  thể hắn, trước trạng thái trước sau đều bị tấn công, ngọc hành khéo léo rất nhanh biến nóng biến ngạnh. Lúc này, da thịt trắng noãn của hắn cũng vì tình dục mà dần dần biến hồng, nhiệt đọ cơ thể không nừng bay lên, mùi hương thân thể mê người cũng bắt đầu quanh quẩn.

Ngọt hương ma mị bốn phía, làm cho Atula vương biến nóng, tốc độ trên tay cùng đầu lưỡi mấp máy càng nhanh, Trương Chiêu Trạch cuối cùng không nhịn được ngẩng đầu lên, hoa lệ tử phát tà tà bay, thân thể uốn cong, dục xuất.

“Ân a………….A a a…….”

Bất đắc dĩ linh khẩu của ngọc hành (xin đừng hỏi cô gái ngây thơ thuần khiết như ta đó là cái gì nga ) bị người ta đè lại, tình dục “nước lũ” không có nơi phát tiết, ở trong người hắn trằn trọc bốc lên.

Lúc này, dục vọng của Trương Chiêu Trạch đã bị người ta khơi mào, “nước lũ” đau đớn không ngừng tra tấn, va chạm trong hắn, hơi hơi đong đưa thước lưng mảnh dẻ, lại vô lực trành khỏi bàn tay to tàn nhẫn.

Tựa hồ ngay cả một điểm phản kháng cũng không cho phép, bàn tay to càng thêm làm càn tra tấn ngọc hành yếu ớt. Lúc này, Trương Chiêu Trạch đã ngập tràn nước mắt, dục tính muốn điên, đôi môi đỏ mọng hoa diệu cuối cùng ngâm ra lời cầu xin tha thứ.

“A a a……….Ta không chịu nổi…………Buông ra………….Mau buông ra………..A “

Atula như không nghe thấy, mặc kệ Trương Chiêu Trạch thế nào khóc nháo cầu xin cũng không mềm lòng, tiếp tục ôn nhu tra tấn, cho đến khi dục vọng của Trương Chiêu Trạch vì đau đớn mà co rút, mới xoay hắn lại, đem toàn bộ ngọc dịch hít vào trong miệng.

“Ngô………..A………..Ân ngô………A a………A”

Khoái cảm dục tiên dục tử khiến Trương Chiêu Trạch chấn động, kìm lòng không đậu đem hai ngón tay ngọc vuốt ve mái tóc hồng đang ở giữa hai chân mình không ngừng di động dây dưa, thẳng đến khi Atula vương đứng dậy, dùng ánh mắt âm hàn mà lạnh lùng nhìn hắn, hắn mới phát giác bản thân hai chân hướng nam nhân mở rộng, quần áo tán loạn dâm đãng vô cùng,

Thẹn thùng mãnh liệt khiến Trương Chiêu Trạch nghĩ muốn kéo quần áo chạy khỏi nơi này, nhưng bởi vừa rồi thực sự rất kịch liệt, hắn hiện tại, ngay cả khí lực khép hai chân cũng không có.

*Gào thét* Chương H đầu tiên của đời ta *lẩm bẩm* Nga, những từ ngữ nhạy cảm ở trên các nàng tự hiểu nha, không cũng ráng mà tưởng tượng, thứ cho ta k thể nói rõ a a a a *từ từ chìm vào biển máu*  (máu của ta có xíu xíu thôi, còn lại toàn là máu cũa các nàng cắm lều ngoài kia ó)

Liên kết tĩnh 2 phản hồi

Atula vương đích nam nhân- Đệ nhị thập chương

Tháng Năm 9, 2011 at 3:11 sáng (Atula vương đích nam nhân)

Atula vương đích nam nhân

Tác giả: Thất Huyền

Dịch giả: QT kaka

Edit: Dạ Yến

Đệ nhị thập chương: Hồng nhan cười

Dưới ánh mắt si mê của mọi người, Trương Chiêu Trạch khóe môi hơi nhếch, cười cười, không biết cái cười này, hiện trường N người muốn đem hắn đè xuống.

“Bính!” Một tiếng nổ, ngọc án trước mặt Atula vương vỡ ra làm đôi, thị nữ rót rượu bên cạnh hoảng sợ cùng lo lắng, té xỉu. Điện thượng   tất cả mọi người bị tiếng ầm ầm bất ngờ làm sợ ngây người, lúc này, chỉ thấy gương mặt âm trầm của Atula vương, từ từ bước  xuống.

Lo lăngd chuyện………..Hay phát sinh ma?  Bà Trĩ ngồi bên cạnh tịch án mặt tái nhợt, lông mày nhíu chặt, hai đấm nắm chặt đến mức nặn ra máu huyết, hắn liềm mạng áp chế ý nghĩ muốn mang Trương Chiêu Trạch chạy đi.

Nhìn bóng đen lớn dần, Trương Chiêu Trạch thân thể mảnh khảnh không tự chủ run rẩy, muốn chạy, vừa quay người lại, đã bị gương mặt tuấn mĩ kề sát, khiến hắn hít thở không thông.

Khi cặp yêu mị tử mâu gặp vàng ròng song đồng, đôi môi rubi thơm không khỏi hít một ngụm lương khí.

Dương chi bạch ngọc khéo léo mượt mà hầu khế khẽ nhích, nuốt một ngụm ngọc dịch (nói trắng trợn là nước bọt), dưới chân Trương Chiêu Trạch bắt đầu nhũn ra, đừng nói chạy, hắn hiện tại, ngay cả đứng cũng khó khăn.

Bàn tay to lớn hữu lực trong hắc bào một trận loạn động. Trương Chiêu Trạch “A  ” một tiếng kinh hãi, eo nhỏ nhu nhược không xương đã bị nhét vào trường bào đen hoa lệ, hồng sa gian như ẩn như hiện khuôn ngực trắng nõn, cũng kề sát hắc hoa mật khoả cường kiện phía trên.

Atula vương hơi cúi đầu, bạc môi kề cận ngọc diện, giống như ma âm từ địa ngục sâu nhất vọng tới ở bên cạnh tai Trương Chiêu Trạch chấn động.” Ngươi ……….còn muốn chạy đâu ?”

Cảm nhận được rung động trong lòng ngực, Atula vương ma âm tiếp tục nỉ non: ” Vì cái gì? Chạy trốn lợi hại như thế, ngươi sợ cái gì? Ngươi trở lại không phải để giết ta sao?”

Tựa hồ thập phân hài lồng trước sự nhu thuận ở lồng ngực, lãnh huyết khoé môi hơi hơi hướng về phía trước khẽ kéo.

Mọi người trong điện biểu tình như ban ngày gặp ma không dám tin: Atula vương vẻ mặt ngàn năm không đổi, chỉ có lạnh lùng, âm trầm gương mặt. Nếu không nhầm, cái kia biểu tình là tươi cười. Nga..A!” Siêu cấp băng sơn Atula cư nhiên cười??!! Cái này như quả bom nổ mạnh ở điện thượng, mọi người như đang ở năm dặm mây mù, mê mê mang mang, không biết làm sao.

Mà giờ phút này, Truơng Chiêu Trạch đã bị ngữ điệu kinh người này doạ ngây người, đợi đến khi hồi phục tinh thần, hắn đã bị nam nhân đáng sợ ôm tới chỗ ngồi.

“A! Ngươi làm cái gì ma? Buông ta xuống” Kinh hách quá độ khiên Trương Chiêu Trạch ở trong lòng ngực Atula vương giãy giụa.

Một đôi oánh nhuận cổ tay loạn huy, ngón tay xanh ngọc dùng sức cấu, hé ra hương khí nhẹ xuất trong cái miệng nhỏ nhắn, hung hăng uy hiếp:” Ngươi dám đối với ta như vậy?Mau buông ta xuống, có nghe hay không? Mau buông ta xuống bằng không ta gọi Bà Trĩ tới đánh ngươi”

Trương Chiêu Trạch nói chưa dứt lời, Atla vương mặt càng thêm âm trầm đáng sợ.

Giống như kìm nén lửa giận, hung tợn thanh âm trào đến:” Hảo …..thật tốt, cư nhiên hiện tại lại cùng Bà Trĩ thông đồng! Bất quá, yêu tinh trời sinh dâm đãng. Nếu là ngươi, ta tin tưởng với bổn sự của ngươi sẽ làm hắn phản bội ta.”

Tuy nghe không hiểu lắm, nhưng Trương Chiêu Trạch bị âm thanh ngoan độc doạ tới rồi, hắn sầu khổ gương mặt nhỏ nhắn ngơ ngác nhìn Atula vương, nửa ngày không nói một câu.

Mắt thấy đại vương ôm thân ảnh người trong lòng dần đi xa, Bà Trĩ một bên sợ hết hồn vội vã đuổi theo. Bởi vì vừa rồi cách quá xa, tuy nghe không được rõ ràng, nhưng xem biểu tình của Đại vương, hắn chỉ biết Tiêu Trạch lần này không ổn. Hắn vừa muốn đuổi theo ra, đã bị giữ lại, là Đại tướng quân La Hầu.

Một phen ly khai, không ngờ La Hầu vẫn giữ chặt không buông.

Đại vương ghét yêu tinh như vậy, hắn tuyệt đối không để Tiểu Trạch gặp chuyện không may, bằng không dù chết hắn cũng không thể tha thứ cho bản thân.

Lòng nóng như lửa đốt, Bà Trĩ cao giọng rống lên:” Không cần ngăn đón ta”

Hơi liếc mắt một cái, La Hầu đã biết nam nhân này đã động thâm tình, không thể tự thoát ra được, nhưng hắn cũng biết, Bà Trĩ một đoạn tình yêu, sẽ không ra hoa kết quả.

Thế là hắn phải quết tâm, khuyên nhủ Bà Trĩ:” Tuyệt đối không nên phiền hai người kia nói chuyện, dẫn lửa thiêu thân a…”

Nào mau mau like với còm men đy, vì bi giờ ta mới phát hiện H có tận 2 chương nên ai like với xé têm đầu tiên sẽ được pass (cả 2 chương để pass như nhau)

Liên kết tĩnh 18 phản hồi

Atula vương đích nam nhân- Đệ thập cửu chương

Tháng Năm 6, 2011 at 1:53 sáng (Atula vương đích nam nhân)

Atula vương đích nam nhân

Tác giả: Thất Huyền

Dịch: QT kaka

Edit: Dạ Yến

Đệ thập cửu chương: Điệu nhảy của yêu tinh

Khi Trương Chiêu Trạch mặc vũ y gợi cảm màu hồng phủ sa chế bước vào đại điện, mọi người nhất thời ồ lên, ai cũng dùng ánh mắt kinh diễm nhìn hắn. Nhưng hiện trường cũng có N người nét mặt thảm biến.

Bà Trĩ ngồi trên tịch án, vẻ mặt lo lắng nhìn Trương Chiêu Trạch, sợ cái kia mảnh mai xinh đẹp nhất thiên hạ có gì sơ sót.

Tránh ở vòng tròn lớn sau đại điện, lén nhìn ra, Khư La Khiên Ðà ôm đầu kinh hoảng. Hắn thật sự khó có thể tưởng tượng, Trương Chiêu Trạch theo hắn vào “xem biểu diễn” sao có thể trở thành “người biểu diễn” vậy?

Mà ngồi trên vương toạ, Atula vương, nhìn biểu tình của mọi ngườ trên đại điện, màu đỏ trong đồng tử dần dần toả ra chút bất mãn, hé ra hàn khí từ gương mặt lãnh khốc tuấn tú, chung quanh ngày càng lạnh, ngay cả tì nữ rót rượu bên cạnh thiếu chút nữa cũng bị đóng thành tượng băng.

Lập tức cảm nhận nhiều ánh mắt nóng bỏng, Trương Chiêu Trạch kích động, dưới chân một cái không ổn, vũ y lấp lánh kim sa, nhưng đương trường ngả chó ăn thỉ trên đất. (nói một cánh đơn giản là ngã lăn ra đất, chỵ tác giả cũng hoa mĩ quá)

Lúc này cũng có người không chịu được, hướng lại đây đỡ hắn.
“Ngươi không sao chứ?”
Nghe được âm thanh ôn nhu quen thuộc, Trương Chiêu Trạch đứng dậy nhìn, mỉm cười ngọt ngào nói:” Là ngươi, Bà Trĩ”
Lúc này điện thượng có người lớn tiếng hỏi:” Uy, Bà Trĩ, mỹ nhân này có phải người của ngươi không?”
Atula một bên được thị nữ rót rượu ở tay trái, bởi vì nàng xem hoàng kim chén rượu ở tay vương đã biến thành kim cầu.
Tiếp theo lại có người thay Bà Trĩ trả lời:”  Mĩ nhân ngã, hắn chạy ra nâng nhanh nhất, chắc đúng vậy rồi.”
Atula một bên rót rượu thị nữ không biết làm sao, bởi tiếp theo nàng thấy, ngọc thạch trên tay trái của vương đã biến thành mạt phấn.
Nhiên giờ phút này, Trương Chiêu Trạch, Bà Trĩ hai người dính chặt một chỗ khe khẽ nói chuyện, nhìn thấy trên điện thượng N người đỏ mắt.
Cuối cùng có người không chịu được, thúc giục:” Hai người các ngươi muốn nói chuyện tâm tình, về nhà nói đi, hiện tại nhiều người muốn xem ca vũ.”
Atula một bên thị nữ bắt đầu phát lạnh, bởi vì nàng thấy đá cẩm thạch ở chân vương lập tức biến thành hai cái động lớn.
Tuy có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói, nhưng Bà Trĩ cuối cùng nói ra đến miệng chỉ là một câu dặn dò:” Cẩn thận một chút”
“Hảo”

Mặc dù nhìn Bà Trĩ có chút an tâm hơn, nhưng y thực không quen múa trước mặt nhiều người.
Ngạnh trứ da đầu đi đến giữa đại điện, lơ lãng nhấc đầu, Trương Chiêu Trạch liền nhìn thấy gương mặt hung ác của người trên vương toạ, kinh hoảng, đem ánh mắt né tránh.
Tái ngẩng đầu, nam nhân kia vẫn trừng mắt với hắn. Trương Chiêu Trạch thực nghi ngờ mình bị người kia nhìn đến thủng lỗ chỗ.
Quên đi, giương mắt lườm hắn cũng không phải là biện pháp, không bằng múa xong, chạy nhanh đi.
Hạ quyết tâm, Trương Chiêu Trạch bắt đầu lắng nghe âm nhạc, cả người cứng nhắc khởi múa.
Lúc này có người đứng lên bình luận:” Mĩ nhân vũ y này của ngươi cũng cứng quá đi”
Tốt, dám xem thường ta, ta nhảy cho ngươi xem, dù sao hôm trước mới cùng Khư La Khiên Đà học cái tân vũ.
Đương lòng hiếu thắng bị kích thích,  Trương Chiêu Trạch theo âm nhạc nhẹ nhàng, dần dần thả lỏng thước lưng áo mảnh khảnh, nhấc đầu, ma mị đồng tử tím đúng là mê ly lưu màu.
Hơi nâng trắng tuyết cổ tay, hồng tay áo từ từ hướng phía sau rơi xuống, mùi thơm cơ thể câu người, cũng theo ngọn gió ca múa, nhẹ nhàng tràn ngập cả đại điện.
Ngọc diện hướng về phía trước, trước ngực vi đĩnh, thân thể chậm rãi hường đằng sau, mái tóc một màu nhu lượng tử phát nhưng lại như xà vũ tung bay, mê người vô cùng.
Mũi chân điểm nhẹ ba bước nhảy, viền vàng trên làn váy như lưu quang, thoắt ần thoắt hiện.
Điệu nhảy hoa lệ như hoa sen nở rộ, ngón tay ngoc, cổ tay như hoạ tuyết quay về, cuốn, xuyên qua đỉnh đầu, khoé mắt, má biên, bên hông, dường như hàng ngàn con tay ở sau người hắn đồng thời khởi vũ.
Trương Chiêu Trạch duỗi tay, một bước bước, thắt lưng mỏng manh tẫn hiện vô vàn ma mị.
Kia mỗi một thân thủ, tựa như mềm nhẹ vuốt ve gương mặt của ngươi.
Kia mỗi lần giậm chân, tựa như phải bước vào trong tận sâu tâm khảm ngươi, làm ngươi tim đập gia tốc.
Kia mỗi lần lắc lư thắt lưng, tựa như phải búng trong cơ thể ngươi tất cả tình dục, chỉ muốn cùng hắn triền miên lửa nóng.
Cuối cùng bóng hình bọc trong lửa đỏ khiêu gợi vọt người, chuyển eo từ không trung nhẹ nhàng đáp xuống, Trương Chiêu Trạch làn váy dưới thân hướng phía trước tung bay, cặp đùi tuyết trắng mê người, ẩn ẩn hiện hiện dưới vụ hồng sa, hết sức yêu hoặc.
Lúc này, trong mắt mọi người, đều là dáng người xinh đẹp của Trương Chiêu Trạch, ánh mắt ôn nhu lúng liếng nước, vòng eo uyển chuyển như rắn nước, cùng đôi môi thơm đỏ mọng.
Thế nhân tuy có mắt, nhưng chưa từng nhìn thấy điệu múa như tiên trên trời, như thế mị hoặc.
Gặp bốn phía không có tiếng động, Trương Chiêu Trạch khó hiểu nhìn quanh, này hắn khiêu vũ cũng không tệ quá đi, khi còn ở phủ Bà Trĩ học vũ, mỗi ngày đều có một đống người đến xem.
Trương Chiêu Trạch còn tưởng không ai vỗ tay, định quay người đi, đột nhiên chỉ nghe thấy một tiêng than, tiếp theo đại điện như tỉnh lại, liên tiếp âm thanh kinh ngạc.

Hầy, ta tính dịch 2 chương, cơ mà thông cảm, cái yêu tinh chi vũ này nuốt hết chất xám cùng óc tưởng tượng cũa ta zồi.
Múa với chả hát, có cần miêu tả chi tiết thế không a.
Vừa mần ta vừa thương cái em thị nữ rót rượu, bị Atula trong lúc ghen doạ sợ lun, làm nhân vật nữ trong đam mĩ số phận lúc nào cũng thảm thương thế đấy :) )

Liên kết tĩnh 11 phản hồi

Atula vương đích nam nhân- Đệ thập bát chương

Tháng Tư 30, 2011 at 2:49 chiều (Atula vương đích nam nhân)

Atula vương đích nam nhân

Tác giả: Thất Huyền

Dịch: QT kaka

Edit; Dạ Yến

Đệ thập bát chương: Đều vì lòng tham hại

Có lẽ vì lễ mừng, hòng cung hôm nay trông coi không thật nghiêm, cho nên Khư La Khiên Đà cùng Trương Chiêu Trạch từ lỗ chó chui một đường thuận tiện tới phụ cận chủ điện.

“Oa, nơi này thật lớn, bất quá ngươi với nơi này cũng thập phần quen thuộc nha” Trương Chiêu Trạch một lòng khen thưởng Khư La Khiên Đà ngựa quen đường cũ.

“Đương nhiên, ta trước kia vốn ở đây, bởi vì không cẩn thận quăng vỡ cái chén mới bị bán ra.”

Trương Chiêu Trạch vẻ mặt thập phần khó hiểu:” Ngươi trước kia ở nơi này?  Kia vì cái gì hội bởi một cái chén mà bị bán? Cái chén ấy có gì trọng yếu? Chẳng lẽ là bảo vật cổ xưa vô giá sao?”

Khư La Khiên Đà “ai” một tiếng thở dài đáp” Từ khi Tử Ngọc Yêu Vương vĩ đại của chúng ta mất tích, số mệnh của yêu tinh trở nên không đáng giá. Thường xuyên bị người mang tiền đến mua đi, còn giống như nô lệ bị người ta sai sử, chủ nhân không cao hứng, thì không phải mắng thì là đánh. Ở trong hoàng cung lại càng nguy hiểm, tùy thời có thể bị giết, ta bị bán đi cũng coi là may mắn. Nếu làm cho Atula vương sát nhân quơ được, không biết hội sẽ ra sao”

Trời, cái kia Atula rốt cuộc là loại người gì? Vì cái gì ai nhắc đến hắn đều như thế khủng bố? Quên đi, dù sao hắn cùng ta không quan hệ, núi cao hoàng đế xa, hắc hắc, hắn trụ tại nhà Bà Trĩ, siêu an toàn. Atula rất hung, rất lợi hại cũng không hung đến hắn bên này.

Trương Chiêu Trạch nở nụ cười may mắn, hồn nhiên quên rằng hắn đang đạp trên địa bàn của ai.

“Đúng rồi, ta hiện tại mang ngươi đi chủ điện bên kia xem tiết mục, chỉ cần giấu tốt, chúng ta vẫn hảo an toàn. Bất quá ngươi phải theo ta, đừng để bị lạc.” Khư La Khiên Đà vừa nói vừa hướng một bên đi tới, đợi nửa ngày không ai phản ứng hắn, quay đầu lại đã thấy Trương chiêu Trạch đâu mất.

Ở ngự hao viên, Trưowng Chiêu Trạch vẻ mặt hưng phấn nắm chặt chiếc vòng bảo thạch vừa lụm được, đột nhiên nghe xa xa có người đến gần, chạy nhanh trốn vào ngọn giả sơn bên hồ.

Lúc này, một cái mềm mại đáng yêu nữ thanh âm vang lên:” Di? Vì cái gì không thấy?”

Tiếp theo một giọng nam thập phần quen thuộc vang lên:’ Tìm không thấy cũng đừng tìm, ngươi muốn bao nhiêu ta cho ngươi bấy nhiêu”

“Chính là hiện tại ta muốn mang cái vòng cổ đó đi khiêu vũ a. Tìm không thấy, ta làm thế nào về biểu diễn đây?”

“Vậy ngươi sẽ không phải về biểu diến, chẳng phải tốt lắm sao?”

Một trận tanh âm hôn môi, giọng nữ thẹn thùng:” Ô…….Nga…….Ma Hầu La Vương ngài……Ngài thật xấu muốn chết……..Ngài không phải trở về yến hội a”

“Ngươi cứ yên taa. Cùng vời Đại vương đối mặt, không bằng ”Trao đổi” với mĩ nhân ngươi. Ngoan…đem người lui khai, ta cho ngươi nếm thử chút tư vị càng thoải mái, càng sảng khoái”

Tiếp đến là tiếng rên rỉ, quần áo ma sát khiến ngườ ta mặt đỏ tim đập.

Trương Chiêu Trạch trốn ở ngọn giả sơn vốn không nhìn thấy, nhưng hắn có thể xác định, giọng nam là cái kia siêu cuồng tính dục. Sợ tới mức hắn chạy nhanh từ ngọn núi giả ra chỗ khác.

“Thật sự. Cái tính dục siêu cuồng kia không phải người bình thường a. Tùy thời tùy chỗ có thể phát dục. Hắc hắc, lần này, may mắn ta chạy trốn kịp.”  Trương Chiêu Trạch hừ hừ tiểu khúc, tay cầm tiền của phi nghĩa, vẻ mặt may mắn tiêu sái đi trên thảm cỏ, đột nhiên bị người ôm trụ bả vai. Nhìn lại, alf cái cung phó ăn mặc như lão giả.

“Cái vòng cổ này………”

Trương Chiêu Trạch sợ hãi bị người phát hiện, khẩn trương mở miệng giải thích:”Cái vòng này là của ta.”

Ai ngờ lão giả kia nói:’ Đương nhiên, ngươi chính là người khiêu vũ đi, ngươi tìm được vòng cổ rồi hãy mau theo ta trở về. Tất cả mọi người nơi nơi tìm ngươi, sợ ngươi không biêu diễn” Nói xong không để Trương Chiêu Trạch phân trứ, kéo hắn tha đi.

Này nhanh quay ngược trở lại tình huống, khiên Trương Chiêu Trạch trăm khẩu không nói được một lời, nói là hắn đi khiêu vũ, hắn không phải; nói hắn không phải đâu, kia cũng không tốt, có khi còn bị người ta coi là kẻ trộm. Yêu, đều là lòng tham hại, sớm biết vậy hắn sẽ không nhặt cái này vòng cổ.

Mẫn cán đột xuất :) ) Bù đắp cho cả nhà ó.

2 chương cơ đấy. Hị Hị. Chương next chắc phải đợi thứ 3 a.

Hê hê, tiểu Trạch sắp gặp anh công thứ 3 zồi na.

Liên kết tĩnh 11 phản hồi

Next page »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.